Trang 1 / 5
Bạn đang xem: bài thơ về bác hồ
Chủ tịch Xì Gòn là vĩ nhân đang được in đậm vết ấn vô lịch sử dân tộc dân tộc bản địa và lịch sử dân tộc trái đất. Dù đang được mãi mãi ra đi, tuy nhiên hình hình ảnh giản dị, tư tưởng và tấm gương đạo đức nghề nghiệp sáng sủa ngời của Người luôn luôn sinh sống mãi vô trái khoáy tim những mới người nước Việt Nam và bè các bạn quốc tế. Chính nên là, nhiều năm vừa qua, đang được với thật nhiều ngôi nhà văn, thi sĩ, nhạc sỹ, họa sỹ, nghệ sỹ vô và ngoài nước bắt mối cung cấp hứng thú phát minh kể từ hình tượng của Người và đa số những kiệt tác ghi chép về Bác đều sở hữu mức độ sinh sống bền chặt nằm trong năm mon. Sau đấy là những bài bác thơ hoặc ghi chép về Chủ tịch Xì Gòn của những người sáng tác có tiếng nội địa và quốc tế.
Chủ tịch Xì Gòn vĩ đại sinh sống mãi vô sự nghiệp của tất cả chúng ta.
1. Bài thơ “Ảnh Bác” của Trần Đăng Khoa
Nhà em treo hình ảnh Bác Hồ
Bên bên trên là 1 trong những lá cờ đỏ lòm tươi
Ngày ngày Bác mỉm mồm cười
Bác nom bọn chúng con cháu sướng đùa vô nhà
Ngoài Sảnh với bao nhiêu con cái gà
Ngoài vườn với bao nhiêu trái khoáy mãng cầu chín rồi
Em nghe như Bác dạy dỗ lời
Cháu ơi chớ với đùa bời đâu xa
Trồng rau xanh, quét dọn nhà bếp, xua đuổi gà
Thấy tàu cất cánh Mỹ ghi nhớ rời khỏi hầm ngồi.
2. Bài thơ “Bác đến” của Trần Ninh Hồ (1970)
Trong tuột vàng Trung đoàn bọn chúng con
Năm một chín năm mươi ghi một phiên Bác cho tới.
Sao chỉ ghi thì giờ, ko ghi gì nữa cả?
Con phấp phỏng căn vặn chủ yếu ủy của con cái.
Chính ủy mỉm cười: Thật, với thế thôi
Bác cho tới thân ái tối, đồng chí bản thân đang được ngủ
Bác bảo: "Đừng thực hiện ồn!", Bác lặng nom xuyên suốt lượt
Và ngay lập tức tối, Bác lại lên đàng.
Từ buổi Bác lên đàng từng nào ghi nhớ thương
Bao người đang được như con cái lặng nom vô sổ?
Bao năm mon thân ái bổi hổi thức, ngủ
Đến xuyên suốt đời con cái thấy Bác nom con!
3. Bài thơ “Bác Hồ - Người cho tới em vớ cả” của Hoàng Long, Hoàng Lân
Cho tia nắng sớm mai,
Là những sớm binh minh
Cho những tối trăng rất đẹp,
Là chị Hằng tươi tỉnh xinh
Cây cho tới trái khoáy và cho tới hoa
Sông cho tới tôm và cho tới cá
Đồng ruộng cho tới bông lúa
Chim tặng lời nói reo ca
Anh chiến sĩ cho tới ngôi nhà,
Cho em lòng quả cảm.
Cô giáo cho tới bài bác giảng,
Yêu thôn thôn thiết tha bổng.
Cùng em vượt lên đàng xa xăm xôi,
Là cái khăn choàng thắm tươi tỉnh.
Cho em vớ cả
Người đem đến em cuộc sống mới nhất...
Tươi sáng sủa ăm ắp ước mơ.
Người cho tới em toàn bộ :
Là Bác Xì Gòn.
4. Bài thơ “Bác ơi” của Tố Hữu (6-9-1969)
Suốt bao nhiêu hôm rày nhức dẫn đưa
Đời tuôn nước đôi mắt, trời tuôn mưa...
Chiều ni con cái chạy về thǎm Bác
Ướt giá tiền vườn cau, bao nhiêu gốc dừa!
Con lại phiên theo dõi lối sỏi quen
Đến mặt mũi thang gác, đứng nom lên
Chuông thối chuông nhỏ còn reo nữa?
Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn!
Bác đã đi được rồi sao, Bác ơi!
Mùa thu đang được rất đẹp, nắng và nóng xanh rờn trời
Miền Nam đang được thắng, mơ ngày hội
Rước Bác vô thǎm, thấy Bác cười!
Trái bòng cơ vàng ngọt với ai
Thơm cho tới ai nữa, hỡi hoa nhài!
Còn đâu bóng Bác lên đường hôm sớm
Quanh mặt mũi hồ nước in mây Trắng cất cánh...
Ôi, cần chi lòng được thảnh thơi
Nǎm canh bớt nặng trĩu nỗi thương đời
Bác ơi, tim Bác mênh mông thế
Ôm cả núi sông, từng kiếp người.
Bác chẳng buồn đâu, Bác chỉ đau
Nỗi nhức dân nước, nỗi nǎm châu
Chỉ lo lắng muôn côn trùng như lòng mẹ
Cho thời điểm ngày hôm nay và cho tới tương lai...
Bác sinh sống như trời khu đất của ta
Yêu từng ngọn lúa, từng cành hoa
Tự tự cho từng đời nô lệ
Sữa nhằm em thơ, lụa tặng già
Bác ghi nhớ miền Nam, nỗi ghi nhớ nhà
Miền Nam hòng Bác, nỗi hòng cha
Bác nghe từng bước bên trên chi phí tuyến
Lắng từng tin vui giờ súng xa xăm.
Bác sướng như ánh buổi bình minh
Vui từng thiếu nhi, trái khoáy chín cành
Vui giờ ca cộng đồng hòa tứ biển
Nâng niu toàn bộ chỉ quên bản thân.
Bác nhằm tình thương cho tới bọn chúng con
Một đời thanh bạch, chẳng vàng son
Mong manh áo vải vóc hồn muôn trượng
Hơn tượng đồng phơi bầy những lối hao mòn.
Ôi Bác Hồ ơi, những xế chiều
Nghìn thu ghi nhớ Bác biết bao nhiêu?
Ra lên đường, Bác dặn: "Còn nước non..."
Nghĩa nặng trĩu, lòng không đủ can đảm khóc nhiều
Bác đang được lên đàng theo dõi tổ tiên
Mác - Lênin, trái đất Người hiền
A'nh hào quang đãng đỏ lòm thêm thắt sông núi
Dắt bọn chúng con cái cùng với nhau tiến thủ lên!
Nhớ song dép cũ nặng trĩu công ơn
Yêu Bác, lòng tao vô sáng sủa hơn
Xin nguyện nằm trong Người vươn cho tới mãi
Vững như muôn ngọn dải Trường Sơn.
5. Bài thơ “Cây vú sữa vô vườn Bác” của Quốc Tấn
Đầu vườn nghe động cánh ong
Kìa cây vú sữa Bác trồng năm nao !
Cành cây xanh nắng và nóng xôn xao
Chim reo như đón Bác vô nơi đây.
Tay nghiêng thùng tưới mặt mũi cây
Rưng rưng... hoa tím nốc ăm ắp nắng và nóng tươi tỉnh !
Ung dung Bác đứng nom cười
Cả trời xuân lạnh lẽo tình Người thương yêu thương...
Mười lăm năm... hằng ngày chiều
Bác Hồ chăm sóc, nâng niu từng cành.
Cây càng khoẻ, lá càng xanh
Như miền Nam cơ cứng cáp nở hoa.
Cành cao tủ đuối Sảnh nhà
Từng ôm bóng hình Cha già nua sớm trưa.
Dạn dày sương dông nắng và nóng mưa
Trái ngon vẫn đậu đợi mùa chín thơm ngát.
Mặc vặn lửa đạn mưa bom
Ong xây bọng mật vô vòm lá xanh rờn.
Đã nghe thơm ngát nắng và nóng Ba Đình
Ngọt mùa vú sữa bờ kênh Tháp Mười.
Cây ơi ! Ơn Bác đời đời
Bác lên đường - Con con cháu thay cho Người thường xuyên cây !
6. Bài thơ “Cháu ghi nhớ Bác Hồ” của Thanh Hải (8/1956)
Đêm ni mặt mũi bến Ô Lâu
Cháu ngồi con cháu ghi nhớ chòm râu Bác Hồ
Nhớ hình Bác thân ái bóng cờ
Hồng hào song má, bạc phơ cái đầu
Mắt hiền khô sáng sủa rực như sao
Bác nom tận cho tới Cà Mau sáng sủa ngời
Nhớ khi trǎng sáng sủa ăm ắp trời
Trung thu chưng gởi những lời nói vô thǎm
Nhớ ngày quê con cháu tan hoang
Lụt trôi, Bác gởi lúa vàng vô cho
Nhớ khi ngôi nhà con cháu rời khỏi tro
Bác fake chiến sĩ về lo lắng tủ giùm
Bác ơi ghi nhớ bao nhiêu cho tới cùng
Ngoài xa xăm Bác với thấu lòng con cháu ko.
Đêm tối con cháu những bâng khuâng
Giở coi hình ảnh Bác đựng thì thầm bấy lâu
Nhìn đôi mắt sáng sủa, nom chòm râu
Nhìn vầng trán rộng lớn, nom đầu bạc phơ
Càng nom càng lại ngẩn ngơ
Ôm thơm hình ảnh Bác nhưng mà ngờ Bác hôn
Bác ơi cho dù cơ hội núi non
Mà hình Bác vẫn trong tim ko xa
Giặc cơ mong muốn rời đá hà
Mà miền Nam vẫn hướng ra phía Bác Hồ,
Hướng về sắc đỏ lòm ngọn cờ
Về ngày Nam Bắc cõi bờ ngay tắp lự nhau.
Xem thêm: sinh sản hữu tính ở thực vật
Đêm ở con cháu những chiêm bao
Ngày sướng thống nhất Bác vô miền Nam.
Cổng kính chào dựng chật đàng quan
Bác cho tới đình thôn Bác đứng bên trên cao
Bác cười cợt thân thiết biết bao
Bác nhắn đồng bào cặn kẽ từng câu
Ung dung Bác vuốt chòm râu
Bác xoa đầu con cháu, Bác chăm sóc cười cợt.
Đêm ni trǎng lại sáng sủa rồi
Trung thu ghi nhớ chưng con cháu ngồi con cháu trông
Ngoài xa xăm nghe giờ trống trải rung
Nghe những nhi đồng nhảy múa hò reo
Bác chắc chắn cũng ghi nhớ con cháu nghèo
Miền Nam khổ cực sớm chiều nom rời khỏi.
7. Bài thơ “Đêm ni Bác ko ngủ” của Minh Huệ (1951)
Anh group viên thức dậy
Thấy trời khuya lắm rồi
Mà sao Bác vẫn ngồi
Đêm ni Bác ko ngủ.
Lặng yên lặng mặt mũi nhà bếp lửa
Vẻ mặt mũi Bác trầm ngâm
Ngoài trời mưa lâm thâm
Mái lều giành giật xơ xác.
Anh group viên nom Bác
Càng nom lại càng thương
Người Cha mái đầu bạc
Đốt lửa cho tới anh ở.
Rồi Bác lên đường dém chăn
Từng người từng người một
Sợ con cháu bản thân dật thột
Bác nhón chân nhẹ dịu.
Anh group viên mơ màng
Như trực thuộc giấc mộng
Bóng Bác cao lồng lộng
Ấm rộng lớn ngọn lửa hồng.
Thổn thức cả nỗi lòng
Thầm thì anh căn vặn nhỏ :
- Bác ơi ! Bác ko ngủ ?
Bác với giá tiền lắm ko ?
- Chú cứ việc ngủ ngo
Ngày mai lên đường tấn công giặc
Vâng lời nói anh nhắm mắt
Nhưng bụng vẫn phấp phỏng.
Không biết phát biểu gì hơn
Anh ở lo lắng Bác ốm
Lòng anh cứ bề bộn
Vì Bác vẫn thức hoài.
Chiến dịch hãy còn dài
Rừng lám dốc lắm ụ
Đêm ni Bác ko ngủ
Lấy mức độ đâu nhưng mà lên đường.
... Lần loại tía thức dậy
Anh hốt hoảng lắc mình
Bác vẫn ngồi đinh ninh
Chòm râu lặng phăng phắc.
Anh tất tả vàng nằng nặc :
- Mời Bác ngủ Bác ơi !
Trời chuẩn bị sáng sủa mất mặt rồi
Bác ơi ! Mời Bác ngủ !
- Chú cứ việc ngủ ngon
Ngày mai lên đường tấn công giặc
Bác thức thì khoác Bác
Bác ngủ ko an lòng.
Bác thương đoàn dân công
Đêm ni ngủ ngoài rừng
Rải lá cây thực hiện chiếu
Manh áo phủ thực hiện chăn.
Trời thì mưa lâm thâm
Làm sao cho tới ngoài ướt sũng !
Càng thương càng lạnh lẽo ruột
Mong trời sáng sủa nhanh nhanh.
Anh group viên nom Bác
Bác nom ngọn lửa hồng
Lòng sướng sướng mênh mông
Anh thức luôn luôn nằm trong Bác.
Đêm ni Bác ngồi đó
Đêm ni Bác ko ngủ
Vì một lẽ thông thường tình
Bác là Xì Gòn.
8. Bài thơ “Em bắt gặp Bác Hồ” của Trần Đăng Khoa (9.9.1969)
Có ai se tiếp tục ngồi xuống đầu giường
Đưa bàn tay đuối như kem sữa
Xoa lên trán em đang được vơi lửa
Vuốt lên đôi mắt em đang được bớt mờ
A, Bác Hồ!
Bác Hồ tao đó!
Bác khoác tấm áo ka ki
Bàng bạc sương rừng Pắc Bó
Trán Bác với ngôi sao
Thảo này Bác lên đường tối ko lạc Bác ơi, Bác!
Bác cười cợt lắc rung chòm râu
Mắt Bác sao nhưng mà thương thế
Tóc Bác thơm phức dông bể
Thơm nắng và nóng đàng xa
Bác cho tới em nhiều quà
Và biểu dương dạo bước này em lớn khỏe
Hơn xa xưa nhiều
Cúc áo em bị đứt kể từ chiều
Đêm phanh rời khỏi, hở ngực
Bác đậy vô cho tới em
Rồi Bác rời khỏi rất rất êm
Bác đi! Bác lên đường rồi!
Em bỗng nhiên oà lên khóc
Tỉnh dậy thấy ướt sũng váy cái tóc
Nhìn coi Bác với nơi đây,
Chỉ thấy ăm ắp trời đèn sáng sủa, mưa bay
Người người lặng lặng lên đường viếng Bác
Bóng đèn xao xuyến nước đôi mắt...
Đúng rồi
Bệnh viện em vừa phải truy điệu Bác chiều nay
Nhưng Bác chỉ yên lặng nghỉ ngơi ban ngày
Chứ đêm hôm là Bác rời linh cữu
Bác kính chào chú đứng gác
Rồi lên đường vòng xung quanh từng bên trên thế giới
Để bảo vệ con trẻ con
Nhất là đứa này cần trực thuộc cơ sở y tế..
9. Bài thơ “Người đi tìm kiếm hình của nước” của Chế Lan Viên
Đất nước rất đẹp vô nằm trong tuy nhiên Bác cần rời khỏi đi
Cho tôi thực hiện sóng bên dưới con cái tàu tống biệt Bác
Khi bờ kho bãi dần dần lùi, xóm thôn khuất
Bốn phía nom ko bóng một mặt hàng tre
Đêm xa xăm nước thứ nhất ai nỡ ngủ
Sóng vô bên dưới thân ái tàu đâu cần sóng quê hương
Trời kể từ trên đây chẳng xanh rờn màu sắc xứ sở
Xa nước rồi càng hiểu nước nhức thương
Lũ tất cả chúng ta ngủ vô nệm chiếu hẹp
Giấc mơ con cái đè nhừ cuộc sống con
Hạnh phúc đựng vô một cùn áo đẹp
Một cái ngôi nhà yên lặng rũ bóng xuống tâm hồn
Trăm giấc mơ ko nổi một tối dầy
Ta lại khoác cho tới mưa tuôn dông thổi.
Lòng tao trở nên con cái rối cho tới cuộc sống lắc dây
Quanh Hồ Hoàn Kiếm không một ai bàn chuyện vua Lê
Lòng tao đang được trở nên rêu phong chuyện cũ
Hiểu sao không còn những tấm lòng lãnh tụ
Tìm lối đi cho tới dân tộc bản địa theo dõi lên đường.
Sông Hồng chảy về đâu và lịch sử
Bao giờ mặt hàng Trường Sơn bừng giấc ngủ
Cánh tay thần Phù Đổng tiếp tục vươn mây
Rồi cờ tiếp tục rời khỏi sao, giờ hát tiếp tục rời khỏi sao
Nụ cười cợt tiếp tục rời khỏi sao ơi ngày độc lập
Xanh biết bao nhiêu là trời xanh rờn tổ quốc
Khi tự tại về chói phía trên đầu
Khi mặt mũi trời nghe bừng chói ở phương Đông
Cây đắng cay đang được rời khỏi mùa trái khoáy ngọt
Người đắng cay đang được phân chia phần hạnh phúc
Sao vàng cất cánh theo dõi búa liềm công nông
Luận cương cho tới Bác Hồ và người đang được khóc
Lệ Bác Hồ rơi bên trên chữ Lê Nin
Bốn bức tường chắn lặng nghe Bác lật từng trang sách gấp
Tưởng bên phía ngoài nước nhà đợi hòng tin
Bác reo lên 1 mình như phát biểu nằm trong khu đất nước
“Cơm áo là đấy, niềm hạnh phúc trên đây rồi”
Hình của Đảng lồng vô hình của nước
Phút khóc thứ nhất là phút Bác Hồ cười
Bác thấy:
Hiểu sao không còn “Người đi tìm kiếm hình của nước”
Không cần hình một bài bác thơ đá tạc nên người
Một góc quê nhà nửa đời quen thuộc thuộc
Hay một đấng vô hình dung sương sương xa xăm xôi
Mà hình nước nhà hoặc còn hoặc mất
Sắc vàng ngàn xưa sắc đỏ lòm tương lai
Thế đứng ngồi của toàn dân tộc
Một cơ hội vinh hoa cho tới nhì lăm triệu con cái người
Có ghi nhớ chăng hỡi gío rét trở nên Ba Lê
Một viên gạch ốp hồng Bác ngăn chặn cả ngày đông băng gía
Và sương quáng gà trở nên Luân Đôn với nhớ
Giọt các giọt mồ hôi người nhỏ thân ái tối khuya.
Đời bồi tàu lênh đênh theo dõi sóng bể
Người lên đường căn vặn từng bóng cờ châu Mỹ, châu Phi
Những khu đất tự tại những trời nô lệ
Những tuyến phố cơ hội mạnh đang được mò mẫm đi
Đêm mơ nước ngày thấy hình của Nước
Cây cỏ vô nằm mộng xanh rờn sắc biếc quê nhà
đớp một miếng ngon cũng đắng lòng vì như thế Tổ quốc
Chẳng yên lặng lòng khi nom một nhành hoa
Ngày mai dân tao tiếp tục sinh sống sao đây
Dân tao bưng đĩa cơm các giọt mồ hôi nước mắt
Ruộng theo dõi trâu về lại với những người cày
Mỏ thiếc, hầm kêu ca, rừng vàng, bể bạc
Không còn người vứt xác bên trên đàng ray
Giặc nước xua đuổi hoàn thành rồi trời xanh rờn giờ hát
Điện theo dõi trăng vô phòng nghỉ công nhân
Những kẻ quê mùa đang được trở nên trí thức
Tăm tối công phu ni hóa những anh hùng
Nước nước Việt Nam ngàn năm Đinh, Lý, Trần, Lê
Thành nước nước Việt Nam quần chúng. # đuối suối
Mái rạ ngàn năm hồng thay cho sắc mới
Những đời thông thường cũng có thể có bóng hoa che
Ôi đàng cho tới với Lê-nin là đàng về tổ quốc
Tuyết Mát cơ chạm sáng sủa ấy giá tiền trăm lần
Trông tuyết Trắng như ứ ngàn nước mắt
Lê-nin mất mặt rồi tuy nhiên Bác chẳng ngừng chân
Luận cương của Lê-nin theo dõi người về quê Việt
Biên giới còn xa xăm tuy nhiên Bác đã đi đến rồi
Kìa bóng Bác đang được thơm lên hòn đá
Lắng nghe vô màu sắc hồng hình nước nhà phôi bầu.
Còn nữa
Huyền Trang (tổng hợp)
Xem thêm: cần vương có nghĩa là
Bình luận